VĨNH BIỆT CU MÔ

Vậy là nhà báo Nguyễn Ngọc Đức,Bloger Mô Tê Răng Rứa không còn nữa!
Đức ơi…Cu Mô thương mến ơi…Vĩnh biệt Em!
Hình ảnh và những ấn tượng đẹp đẽ về  em chắc chắn sẽ còn lưu mãi trong lòng bè bạn

Advertisements
Đăng tải tại Thơ | 47 phản hồi

GIÃ BIỆT

Thân mến tặng nhà thơ Nguyễn Quốc Lập
(Viết sau khi đọc bài thơ”Nói gì trước lúc chia tay”)

=================================

Thân quen đâu đã được dài
Cũng chưa hỏi Ấy quê Đoài hay Đông.
Thể thao,trà ,rượu chưa cùng
Chỉ qua trang báo Cộng đồng mà quen.
Dần dà cứ thế bén duyên
Văn thơ giúp chuyển Nỗi niềm sang nhau
Chẳng ai câu nệ sang giàu
Chức quyền,tuổi tác…cũng đâu ngại ngần
A lô-lâu, một hai lần
Hiểu nhau-Xa khắc thấy Gần,Ấy ơi
Tặng bài thơ mới ra đời ,
Hoặc thăm sức khỏe,hoặc lời động viên
Rượu ngon thường nhắc Bạn hiền,
Thú Văn chương,thích hàn huyên bạn bầu…
Ầy về,cảnh đó còn đâu
Hẹn mai sau.Biết mai sau…Bao giờ?
x
Ầu ơ…
“Rồi mùa Toóc rạ rơm khô
Bạn về quê Bạn,biết (nơi) mô mà tìm”
Đã thôi..”Chân cứng đá mềm…”
Vẫn mong Giã Biệt không quên đất này!

Đăng tải tại Thơ | 45 phản hồi

NÀY,CỎ MAY….

Lần nào tao tản bộ
Cũng đều xáp tụi mày
Về ê vai bại cổ
Chằm hăm…gỡ Cỏ may

Gớm,chúng mày bủa vây
Tầng cao rồi tầng thấp
Hơi đụng là cấp tập
Đều rắp như…rắc vừng

Thôi, chúng mày đoái thương
Đầu gối tao Củ lạc
Quần soọc coi răng được?
Thích chi …”diện” quần dài

Thuở nhỏ Cỏ may ơi
Chúng mình thân quen lắm
Khi đó mà cài cắm
Tao có ngán chi đâu

Chừ nếu thương quý nhau
Vương gọi là thôi chứ
Răng… găm cài chi dữ
Tao gỡ đến bao giờ?

Ôi một thời tuổi thơ
Tất cả là Kỷ niệm
Gì cùng đều thương mến
Theo tao suốt cuộc đời

Cỏ may,Cỏ may ơi
Mãi,chúng mình bè bạn
Vờ cằn nhằn chút thôi
Nhằm nhò chi, mà giận!

(Ảnh cỏ may  là minh họa,lấy từ Internet)

Đăng tải tại Thơ | 87 phản hồi

BÀI THƠ “TUYẾT ƠI!”

(Đôi lời về bài thơ “Tuyết ơi!” tôi viết vào tháng 12/1972 tại Cửa Việt (Quảng Trị)
.Khi đăng lại bài “Tuyết ơi!” trên Blog của mình,tôi có hứa sẽ kể thêm về Tuyết,nhân vật chính của bài thơ.Vì đang bận,tôi không “mần” được bài mới ,nên tui  gõ lại bài viết này.Bài đã đăng tại” Tạp chí Xuân 2010″ của Hội VHNT Việt namtại Séc.
==============================================
Một lần Trương văn Thành (Sokolov,một thành phố ở Bắc Séc) hỏi tôi:
-Này,”em” Tuyết của ông bây giờ ở đâu và làm gì?
Tôi thành thực:
Tôi đâu biết,có gặp lại cô ấy lần nào đâu mà biết.
-Ông nói thật đấy chứ?Một cô gái được ông “kể” trong thơ như thế, mà ông không tìm gặp lại thì…lạ thật!
Tôi còn có thể nói gì hơn đựoc nữa.

“Tuyết ơi!” là bài thơ tôi viết vào tháng 12/1972 tại Cửa Việt,Triệu Phong,Quảng Trị kể về những xúc cảm của một người lính trẻ (Là tôi)  với một cô gái ở Hà Tĩnh.Cô gái ấy đã lên đường nhập ngũ trong thời gian đơn vị tôi tạm dừng chân tại quê hương cô vào khoảng tháng 4 năm 1972.Dẫu gặp và quen cô trong một quãng thời gian rất ngắn ngủi,nhưng Tuyết đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm vui vui.Lúc mới rời Cẩm xuyên quê của Tuyết sang đóng quân tại huyện Kỳ Anh (Cũng thuộc Hà Tĩnh) tôi cũng có viết một bài về Tuyết,nhưng  hiện tôi không nhớ trọn vẹn nó nữa -bài “Tặng em,cô gái Cẩm Xuyên”, khổ đầu tiên của nó như sau:
“Anh sống nhà em chưa trọn tháng
Cũng “nhờ” chiến chinh mình quen nhau
Ơi Cẩm Minh,Cẩm minh-Gấm sáng*
Sẽ mãi trong anh bao kỷ niệm ngọt ngào”…
Tuyết là cô gái mồ côi cả cha lẫn mẹ từ lúc em còn bé.Em đã sống cùng với gia đình chị gái mình.Chị gái Tuyết là một phụ nữ rất ít nói, có nước da xanh mướt như đang mắc phải một căn bệnh nào đó.Lúc chúng tôi mới đến nhà,có lẽ vì chị đang ốm nên thấy chị cứ im im vẻ như lạnh lùng,chứ sau này hết ốm,chị cũng rất xởi lởi.Nhà anh chị của Tuyết nghèo,nhưng càng ngày,tôi  càng thấy rõ họ chân tình và tốt bụng.Tôi đã đọc “Mãi mãi tuổi hai mươi” của anh Nguyễn Văn Thạc.Gia đình tại Cẩm xuyên nơi anh Thạc trú,được anh kể trong Nhật Ký của anh,khác hẳn với gia đình anh chị Tuyết. Tôi nghĩ,đó chỉ là sự “không may mắn” tình cờ đối với Thạc thôi- và theo tôi,những gia đình như thế  không nhiều ở mảnh đất Khu Bốn nghèo khó này.Khu Bốn anh hùng đã hiện lên rất đẹp,rất đáng trân trọng trong thơ của anh Quang Huy,Phạm Tiến Duật,Nguyễn Bùi Vợi v..v..(Về một vài tình tiết trong cuốn “Mãi mãi tuổi hai mươi”,có dịp tôi sẽ đề cập trong một bài viết khác.Dẫu gì,tôi và Thạc cũng cùng ở trong một trung đoàn 101(F325) nên tôi biết khá rõ những bước đi của trung đoàn mình vào những năm tháng hào hùng đó)
Hôm đầu,lúc tôi và một anh bạn nữa cùng tiểu đội được phân công về nhà anh chị Tuyết,chúng tôi gặp ngay Tuyết đang cõng một chú bé chừng hai,ba tuổi đứng ở sân.Tuyết nhanh nhẩu:”Chào hai chú ạ!”.
Vì thấy cô gái chào mình còn rất trẻ như là ..mười bốn,mười lăm tuổi,nên tôi đáp:
-Chào cô bé! Hai chị em đang ngóng mẹ đi làm về đấy à?
Tuyết cười:-Dạ đúng rứa đó hai chú ạ!
Vừa lúc,có người đàn ông khoảng ngoài ba mươi tuổi đi đâu về.Anh cười hiền lành:”Hai Dì cháu đó mấy chú nạ” và quay sang cô gái,anh dấm dứ :”mi chỉ ..rành hay gheo”
-Không sao đâu anh. À,thì ra bà dì sang chơi?
-Dạ không,đây là nhà của anh chị cháu.Cháu cũng ở đây.
Lần này thì cô gái không đùa.Tối hôm ấy chúng tôi biết là Tuyết sống cùng với chị gái  từ nhỏ.Lúc chúng tôi đến,chị gái Tuyết bị ốm ,chị nằm trong buồng.
Mấy ngày sau Tuyết vẫn gọi chúng tôi là “chú” và xưng “cháu” như thế.Khi biết cô ta chỉ kém tôi một vài tuổi,tôi bảo:
-Chúng tôi chưa già và Tuyết cũng không còn là thiếu nhi nữa đâu nhá.Sao cứ chú chú-cháu cháu mãi thế?Đổi lại đi!
Anh chị Tuyết cũng hùa theo:
-Phải rồi,cháu đã  gọi chú,bà dì cũng gọi chú?Tưởng bé nhỏ lắm đấy!
Ở quen mấy hôm,anh chị chủ tỏ ra là những người hay trò chuyện cùng chúng tôi.Có tối , đơn vị nghỉ sinh hoạt,cả nhà ngồi phẻ lạc (bẻ và tách củ lạc ra khỏi cây), tôi cũng  làm .Chúng tôi vừa làm vừa tán đủ thứ chuyện.Nếu có tranh luận điều gì,anh chị chủ luôn vào “phe” với tôi,còn Tuyết thuộc “phái đối lập”
…”Những đêm mưa cả nhà vui trò chuyện
“Em dỗi hờn vì chẳng được ai bênh”
Thơ tôi viết thế,nhưng chuyện em”dỗi hờn” chỉ là cách em làm “nũng” với anh chị của mình thôi.Suốt thời gian ở nhà họ,tôi chưa gặp một lần nào,Tuyết bị anh chị mình quở mắng.Nhà nghèo nhưng có vẻ  gia đình họ đoàn kết và sống khá nền nếp.Chị gái Tuyết cũng nói năng đâu ra đấy.Nghèo,nênTuyết đi học hết lớp bảy thì nghỉ .

Rồi,Tuyết đi bộ đội.Câu chuyện mà tôi kể tiếp theo đây đã diễn ra một ngày,trước hôm em lên đường.
Hôm ấy,không nhớ vì lý do gì mà đơn vị cho chúng tôi nghỉ ở nhà.Tôi nhìn thấy em đi từ nhà hàng xóm về.Em cầm ở tay một chiếc ảnh khá lớn,cỡ như chiếc Bưu thiếp.Tôi hỏi:
-Tuyết có tấm ảnh gì thế? Ảnh hoa gì à?(Hồi ấy hay có ảnh các loài hoa)
Em vụt đến,liệng tấm ảnh xuống chiếc chăn của tôi vẫn  xếp ở đầu giường,(chỗ gia đình dành cho chúng tôi ngủ nghỉ),rồi chạy nhanh vào buồng khóc nức nở.Chị gái em đang nấu ăn dưới bếp nghe tiếng khóc đi lên hỏi, nhưng Tuyết không trả lời.Chị ra chỗ tôi.Tôi giơ cho chị xem tấm ảnh.Chỉ thấy chị cười lại.Đúng lúc đó thì Cao Thanh,người ở tiểu đội khác tới.Tấm ảnh tôi vừa giơ lên là ảnh của CaoThanh.
Cao Thanh hơn tôi năm,sáu tuổi.Anh vẫn đến nhà tôi chơi luôn.Lý do thường là đến chơi cờ tướng với tôi.Nhưng chắc còn một lý do nữa là bởi…Tuyết xinh xắn,ngoan hiền,hồn nhiên.Lâu nay,anh vẫn coi Tuyết như là cô em gái chứ không có biểu hiện gì khác.
-Mày làm gì mà nó khóc thế?Thanh hỏi.
-Tôi đâu làm gì.”Hắn”đi từ nhà ai về,rồi liệng tấm ảnh của anh vào chỗ tôi mà khóc.Chẳng hiểu gì hết.
Từ trong buồng,Tuyết nói với ra,chắc sợ Thanh hiểu lầm tôi:
-Mai em đi rồi,anh Thanh ở nhà khác mà còn tặng em tấm ảnh.Anh ấy ở trong nhà…lại không .(Hồi ấy, thanh niên trong tôi rất thích được tặng ảnh  để kỷ niệm)
-Tại sao mày không tặng cho nó?Thanh hỏi tôi.
-Tôi làm gì có.Mấy tấm ảnh của tôi ,nó xem cả rồi.Toàn là ảnh tôi chụp chung thôi.
-Thì mày cứ cho nó một tấm đi.Chung cũng được.Đồng ý vậy không Tuyết?
Tuyết chưa trả lời,tôi đã đáp:-Thì…tùy nó thôi!
Tôi lấy tập ảnh của mình ra.Cao Thanh chọn tấm ảnh tôi chụp chung với người anh con ông bác  hôm gặp nhau ở Hà nội(Anh này cùng đi lính 9/1971).Thanh gọi:
-Thôi nào,Ra đây mà lấy này.Có thế mà cũng khóc.
Tuyết đi ra.Hai mắt hơi sưng sưng và đỏ .Em đón lấy tấm ảnh,rồi cười.Nước mắt còn giàn dụa,thật chẳng giống ai .Nhưng mà lúc ấy,sao em đẹp đến lạ lùng!Tôi bỗng thấy xốn xang…

Tuyết đi rồi.Căn nhà chật hẹp của gia đình như trở nên trống trải,vắng vẻ và buồn hẳn đi.
Gần mộttuần sau,đơn vị tôi cũng chuyển vào Kỳ Anh,rồi đi dần vào chiến trường Miền Nam.
…”Cũng như anh, giờ Em là chiến sỹ
Súng lên vai,lá ngụy trang reo
Trên trận tuyến ngày mai -cùng đánh Mỹ
Đôi chân Em cũng vượt núi ,băng đèo…”
(Tặng Em cô gái Cẩm Xuyên)
Tuyết cũng giống như bao nhiêu người khác mà tôi từng gặp,từng quen của những năm trong quân ngũ.Tôi viết về Tuyết bằng những xúc cảm tự nhiên đến với mình,chắc cũng  như khi nhà thơ Phạm Tiến Duật gặp cô TNXP Thạch Nhọn (Thạch Kim) , nhà thơ Quang Huy gặp “Những cô gái Truông Bồn”.Có điều,tôi không giỏi làm thơ để viết được những bài thơ thật ấn tượng như các anh ấy, mà thôi.
Kết thúc chiến tranh,cũng vì..bao lo toan cuộc sống mà tôi không thể tìm về gặp em.Đôi khi nghĩ lại,tôi thấy… ân hận và ray rứt khôn cùng./.

—————————————-
(Bài thơ Tuyết ơi!”,tôi đã đăng vào phần đầu của Blog này .Nếu bạn nào quan tâm có thể tự vào tìm để đọc nhé!)
Ghi chú-*”Cẩm”theo nghĩa Hán-Việt là Gấm. Nên “Cẩm Minh”,tôi tự.. phiên ghép ra là..”Gấm sáng”.(Chẳng biết có đúng không?Hề hề…)

Đăng tải tại Thơ | 84 phản hồi

HÃY TRẢ LỜI ANH

Sao em không về cho thành phố đầy trăng
Ngày em đi,trăng cũng già rồi chết
Căn phòng cô đơn thoảng mùi hương bồ kết
Anh không dám giặt tấm rèm còn vương vết son nâu…

Giờ thì em đang ở nơi đâu
Góc phố ấy có cây cầu rêu phủ
Những sớm tinh sương, em còn mơ ngủ
Ai trở dậy dịu dàng hôn mái tóc mây?…

Một mình anh vẫn ở lại đây
Đếm kỷ niệm đong đầy nỗi nhớ
Hạnh phúc lang thang
Dấu yêu ngàn mảnh vỡ
Em có trở về ghép lại tình anh?…

Đêm không trăng mà sao rất xanh
Cửa sổ khép im,sao lạnh gối em nằm
Vẫn chung một bầu trời ..mà sao cách trở?
Vết cũ son khô
cầu gãy
Cớ gì….?

Tác giả MẶT TRỜI XUỐNG NÚI

Đăng tải tại Thơ | 125 phản hồi

VIẾT TẶNG NHỮNG BẾN SÔNG QUÊ TA

Không đỏ nặng phù sa như sông Hồng
Không mạnh mẽ cuộn trào như sông Mã
Chắc bởi xanh trong,
nên dòng sông quê ta:sông Cả
Thêm tên gọi “Sông Lam”
Ai khéo đặt tự bao giờ.

Vẫn nhớ một thời ấu thơ
Qua những bến sông NamTân,Nam Lộc…*
Có bữa gánh cỏ về
nhỡ đò..buồn muốn khóc
Ông lái đò thương,quay lại,để lên cùng.
Lại có lần đò đang ở giữa sông
máy bay Mỹ ào ném bom đập Ba-ra trước mặt
Chưa quen như trên mặt đất
Giữa trời và nước…chơi vơi!

Đã qua mấy chục năm trời
Có những Bến Đò nay không còn nữa.
Hôm nay
trên chiếc cầu vươn uy nghi, lộng gió
sao lòng ta thấy nao nao…
Nhớ ông lái đò ngồi đợi khách
luôn tay bập bập điếu thuốc lào;
Nhớ mùi mật mía khay khay
từ nhà che** đưa lại,
Nhớ mùi bùn xộc lên ngai ngái
(khi đò đầy ,lội xuống,giúp đẩy ra),
Nhớ những sáng tinh mơ
mặt sông sương phủ mịt mờ..
gió Bấc lạnh,túm tụm góc đò,xoa xuýt,
Thi thoảng có giọng hò da diết
từ nơi nào đó
ngân lên…
xxx
Tôi đã đi,đã sống nhiều nơi…
và trên mỗi vùng miền
đâu cũng có những con sông rất đẹp.
Nhưng tình yêu lắng sâu, tha thiết
Tôi vẫn dành nhiều nhất
Cho dòng sông của chính Quê Hương./.

* Đó là tên của những bến đò ở Nam đàn.
(Nam Tân,Nam Lộc là những xã ở phía hữu ngạn sông Lam,nơi ngày nhỏ, tôi và bạn bè tôi vẫn sang bên đó cắt cỏ về cho trâu,bò ăn)
**Nhà che:là nơi kéo míavà nấu mật.
(Ngay ở bến đò NamTân ,vào những năm 60 có mấy nhà ,xưởng kéo,ép mía nấu mật)

Đăng tải tại Thơ | 105 phản hồi

NẾU BẠN VỀ VỚI HUẾ TẾT NÀY

Hôm nay thứ Bảy,ngày 7 tháng 4 năm 2012- Festival Huế 2012 lần thứ 7 khai mạc (Sao lại nhiều con số 7 thế nhể? Âm lịch cũng ngày 17 luôn,hihi..).Festival lần này có chủ đề “Di sản văn hóa với hội nhập và phát triển-nơi gặp gỡ các thành phố lịch sử”.
Tui đăng lại bài thơ NẾU BẠN VỀ VỚI HUẾ TẾT NÀY,tui viết tháng 1/2008 ,tặng Huế sau mấy tháng , xứ Huế thân thương vừa trải qua  mùa lụt bão của năm 2007(có đến 7 cơn lụt to nhỏ đã đến nơi đây) .
Bài đã được đăng báo Xuân của tờ TUẦN TIN MỚI.(Tôi cũng đã “gõ “lại nó ,làm còm …đón Xuân ở entry của MÔ TÊ RĂNG RỨA tết vừa rồi)
================================================

Tháng Mười Một có một ngày
Anh bạn tôi điện thoại đến báo tin
(Vì anh nghĩ,có thể tôi chưa biết)
-“Này cậu,tớ vừa xem tin Internet
Các báo đều loan: Huế lại ngập rồi”

Huế ngập rồi! Tôi biết,lại ngập rồi!
Hỏi có nơi đâu như thế,Huế của tôi:
Huế nắng-tựa lửa hun..
“Nắng đến bùn hóa đá”*
Huế mưa-mưa triền miên tầm tã” …
Tầm tã…lê thê cho “đá phải hóa bùn”*

Khi nước Sông Hương còn đỏ lũ thượng nguồn
Thì đã nghe tin: Sắp có cơn Bão biển.
Bão chưa đến, gió mưa sầm sập đến,
Bão vừa tan-Áp thấp mới…đã chờ!…

Làng quê,mênh mông nước
Rừng đồi,cây xác xơ
Đầm tôm chưa thu,lúa chưa gặt hết,
Vườn cây kiểng non xanh-hẹn hò dịp Tết
Tiếp con lụt này…không biết,cứu được chăng?

Sân trước Kỳ Đài cuộn sóng,
Mười cửa thành như mười miệng cống, nước băng băng
Thuyền máy lướt nhẹ nhàng trên đường phố
Ngồi lánh lụt,nhìn mớm nước cứ leo dần-mà sợ…
Sắp chạm mái rồi…thêm nữa…biết lên đâu???

Cũng bởi đã từng,nên tôi hiểu những lo âu,
Ngấm nỗi nhọc nhằn khi Lũ qua,Lụt tới.
Thế mà, Alô về…
Chỉ nghe tiếng vợ tôi,đầu bên kia điện thoại:
-“Bên ấy bây giờ…rét thế, Anh sao không?”…

Tết này,
Nếu Bạn về với Huế,
Thì tôi tin,Bạn sẽ thấy..lạ lùng,
Chắc Bạn nghĩ ,năm rồi…
Hình như không một cơn lụt nào đến Huế???..
Bạn sẽ thấy Huế tôi-Sao mà mộng,mà thơ đến thế..
Bạn sẽ ngất ngây vì một Huế:-Ngập toàn Hoa!

CH Séc tháng 1/2008

*Là ý của Nhà thơ Phùng Quán ( Trong Tiểu thuyết thơ “TRĂNG HOÀNG CUNG”)

Đăng tải tại Thơ | 88 phản hồi